Có ai từng yêu
Có ai đã từng yêu và thưởng thức
cà phê mà không cảm thấy hương vị của chúng thật giống nhau. Cà phê đen, cái
hương vị âm ấm, đăng đắng, tự bao giờ chẳng biết em đã nghiện nó. Sẽ như một thứ
gì đó thiêu thiếu nếu như mỗi tối không được thưởng thức cái hương vị nồng nồng,
thơm thơm này. Cũng như tình yêu, tách cà phê đen không chỉ là sự thưởng thức
cái vị đắng đầu môi, ngọt đầu lưỡi, mà còn là sự cộng hưởng những tâm tư của
riêng em với những thi vị của quá khứ đã qua.
Em yêu anh, và em cũng biết được
rằng, mỗi lúc thưởng thức cái mùi thơm phức của cà phê em lại nhớ đến anh, nhớ
da diết như vị cà phê vẫn quanh quẩn đâu đây. Không cần uống em cũng cảm nhận
được nó, cũng như không được bên anh em vẫn mơ màng đâu đây bóng dáng của anh,
nụ cười của anh, hơi ấm của anh. Em đã quá mơ mộng chẳng khi em vẫn mãi ôm bóng
hình anh, vẫn nhớ những tháng ngày chúng ta bên nhau, cùng thưởng thức cái vị ấm
nồng đó.